Bố mẹ cãi nhau là điều mà con trẻ không muốn nhìn thấy nhất. Từ những trận cãi vả của 2 người lớn có thể trở thành tâm lý khó bù đắp khi con chứng kiến cha mẽ lời qua tiếng lại.
Trong cuộc sống gia đình không thể tránh khỏi có những lúc bất đồng quan điểm dẫn đến mâu thuẫn, cãi cọ. Điều này thực sự trở thành vấn đề lớn nếu như những tranh cãi đó của bố mẹ diễn ra trước mắt con cái.
Bởi vậy, có những điều bạn không nên làm trước mặt bọn trẻ bởi không tốt cho sự phát triển tâm lý của chúng. Đã có những cuộc khảo sát để kiểm tra những vấn đề tâm lý mà trẻ gặp phải khi thường xuyên thấy bố mẹ cãi nhau.
Dưới đây hãy cũng Cha Mẹ Tích Cực tìm hiểu về chủ đề bố mẹ cãi nhau sẽ ảnh hưởng đến con như thế nào nhé!

1. Bố mẹ cãi nhau thường nguyên nhân từ đâu?
Hôn nhân vốn dĩ không phải là một con đường luôn trải đầy hoa hồng. Khi hai con người với hai tính cách, hai nền tảng và cả hai thế giới quan khác nhau cùng chung sống, va chạm là điều khó tránh khỏi. Có những mâu thuẫn chỉ thoáng qua rồi tan biến, nhưng cũng có những vết nứt cứ âm thầm lớn dần, kéo dài từ ngày này sang ngày khác… cho đến khi không còn cách nào để hàn gắn.
Nhiều cặp vợ chồng yêu nhau tha thiết khi cưới, nhưng chỉ sau vài năm chung sống lại trở nên lạnh nhạt, xa cách, thậm chí là đau khổ vì sống trong mâu thuẫn triền miên. Điều đáng tiếc là phần lớn những rạn nứt đó đều xuất phát từ những điều rất quen thuộc, gần gũi trong cuộc sống hằng ngày – thứ mà nếu không đủ tỉnh táo và thấu hiểu, ta dễ bỏ qua hoặc xem nhẹ.
1.1. Thiếu giao tiếp và lắng nghe
Trong hôn nhân, đôi khi sự im lặng kéo dài còn đáng sợ hơn cả những cuộc cãi vã. Bởi ít nhất, khi còn tranh luận, người ta vẫn còn quan tâm, còn muốn bảo vệ điều gì đó. Nhưng khi giao tiếp không còn, khi lắng nghe trở thành điều xa xỉ… đó là lúc tình cảm bắt đầu rạn vỡ trong âm thầm. Nhiều cặp vợ chồng sống cùng nhau dưới một mái nhà – ăn cùng mâm cơm, nằm chung chiếc giường – nhưng tâm hồn lại ngày một xa cách. Mỗi người thu mình vào một thiết bị, một thế giới riêng, một “vùng an toàn” không ai dám bước vào của đối phương.
Những câu chuyện ngày càng ít đi và thay vào đó là sự im lặng kéo dài cùng những tiếng thở dài lặng lẽ. Có khi bạn nói rất nhiều, nhưng người kia chẳng buồn đáp lại. Có khi bạn khao khát được thấu hiểu, nhưng thứ nhận về chỉ là ánh mắt vô hồn hoặc là hoặc một cái gật đầu hờ hững cho xong. Nỗi đau ấy – cảm giác nói ra mà không ai lắng nghe, tồn tại mà như vô hình – khiến trái tim dần trở nên lạnh giá. Ngày qua ngày, vợ chẳng còn muốn tâm sự. Chồng cũng chẳng buồn hỏi han. Những gì từng là thân thuộc trở thành gánh nặng.
Mỗi người tự giam mình trong nỗi cô đơn, và mặc định rằng: “Nói ra cũng vô ích thôi.” Đến một ngày, họ nhìn nhau… mà không còn gì để nói. Không còn cảm xúc, không còn muốn cố gắng. Và điều đáng sợ nhất là: sự xa cách không đến từ một biến cố nào lớn lao, mà chỉ từ việc mỗi người đã ngừng nghe – và ngừng muốn hiểu nhau.

1.2. Khác biệt trong tư duy và cách sống
Khi yêu nhau, người ta thường bỏ qua sự khác biệt. Nhưng khi sống chung, mọi khác biệt trở thành “cái gai” dễ đâm vào nhau. Một người lớn lên trong gia đình coi việc tiết kiệm là nguyên tắc sống – từng đồng chi tiêu đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Người còn lại quen với sự thoải mái, tự do – “kiếm tiền để tận hưởng cuộc sống” là lẽ thường tình. Một người đặt kỳ vọng vào con cái: phải học thật giỏi, thi vào trường danh giá, có tương lai vững chắc. Người kia chỉ mong con được hạnh phúc, được sống đúng với mình, dù chẳng giỏi giang xuất sắc.
Một người giữ nếp nhà bằng những bữa cơm ấm nóng, mong gia đình quây quần. Người còn lại say mê công việc, điện thoại, bạn bè – chẳng mấy khi hiện diện trọn vẹn trong những khoảnh khắc nhỏ bé ấy. Từng khác biệt nhỏ – về tiền bạc, nuôi dạy con, sinh hoạt, suy nghĩ – nếu không có tình yêu và sự thấu hiểu đủ lớn, sẽ dần biến thành vết nứt âm ỉ trong mối quan hệ.
Không ai sai. Không ai đúng. Chỉ là không ai đủ kiên nhẫn để hiểu vì sao người kia nghĩ khác mình. Không ai đủ bao dung để chấp nhận rằng hai người có thể không giống nhau… nhưng vẫn có thể đi cùng nhau, nếu có một tình yêu đủ trưởng thành. Thật đau lòng khi tình yêu tan vỡ không phải vì phản bội, mà chỉ vì… mỗi người sống theo “một bản đồ” khác, và không ai chịu dừng lại để học cách đọc bản đồ của nhau.
1.3. Áp lực kinh tế và công việc
Người ta vẫn nói: “Tiền không mua được hạnh phúc”, nhưng lại quên rằng, thiếu tiền thì hạnh phúc rất dễ… lung lay. Có những cặp vợ chồng không còn cãi nhau vì bất đồng quan điểm, mà đơn giản chỉ vì những hóa đơn chất chồng: tiền học của con, tiền nhà chưa trả, viện phí cho bố mẹ già, thậm chí là… vài trăm nghìn không rõ đã tiêu vào đâu. Người kiếm được nhiều hơn mang trong mình áp lực của một “trụ cột” – vừa gồng gánh tài chính, vừa oằn mình trước sự kỳ vọng.
Mệt nhưng không dám than. Chán nhưng chẳng thể buông. Người kiếm ít hơn thì sống trong cảm giác bất lực và tội lỗi. Họ im lặng, rút vào trong, dần mất đi tiếng nói trong gia đình. Có những người đàn ông thấy mình thất bại. Có những người phụ nữ thấy mình nhỏ bé, chẳng còn giá trị gì ngoài việc chăm con và lo toan bếp núc. Và rồi, thay vì nói lời yêu thương, người ta bắt đầu ném vào nhau những lời tổn thương:
- “Cô biết kiếm tiền là thế nào không mà nói?”
- “Anh nghĩ tiền là tất cả à? Anh có bao giờ quan tâm đến cảm xúc của tôi không?”
Những câu nói vô tình ấy như dao cắt vào lòng nhau – không phải vì họ hết yêu, mà vì họ quá mỏi mệt để yêu đúng cách. Không ai muốn chiến tranh lạnh trong căn nhà từng là tổ ấm. Nhưng áp lực tài chính có thể biến ngôi nhà thành chiến trường – nơi không còn chỗ cho những cái ôm, những cái nắm tay, hay thậm chí là một ánh mắt thấu hiểu.
Điều người ta thật sự cần, đôi khi không phải là nhiều tiền hơn… mà là nhiều đồng cảm hơn, nhiều cái nắm tay cùng vượt khó hơn. Nhưng tiếc là, trong guồng quay mưu sinh, điều ấy thường bị lãng quên.

1.4. Thiếu thấu hiểu và chia sẻ cảm xúc
Không có nỗi đau nào âm thầm và dai dẳng hơn việc cảm thấy cô đơn… trong chính ngôi nhà của mình. Bạn vẫn sống chung dưới một mái nhà, vẫn cùng nhau ăn bữa tối, vẫn ngủ chung một chiếc giường. Nhưng mọi kết nối đã mờ dần như lớp bụi phủ lên những điều từng rất thiêng liêng. Không còn những cái ôm bất ngờ. Không còn những lời quan tâm nhỏ nhặt kiểu:
- “Hôm nay em ổn không?”
- “Dạo này anh có chuyện gì trong lòng vậy?”
Thay vào đó là những cái gật đầu hờ hững, là ánh mắt lơ đãng mỗi khi bạn muốn kể điều gì đó. Là cảm giác lạc lõng giữa căn bếp thân quen, giữa phòng ngủ từng đầy ắp tiếng cười. Là đêm nằm quay lưng vào nhau, một người khóc thầm còn người kia lặng lẽ chìm vào màn hình điện thoại. Có những điều không nói ra – không phải vì không muốn chia sẻ, mà vì biết rằng, có nói cũng chẳng ai thật sự lắng nghe.
Bạn sợ bị đánh giá là phiền phức. Sợ bị cho là yếu đuối. Sợ nói ra chỉ càng thấy mình thêm lạc lõng. Vậy là bạn chọn im lặng. Và rồi, người kia cũng im lặng theo cách của họ. Ngày qua ngày, hai trái tim từng rung động vì nhau, từng hứa bên nhau cả đời… dần dần xa nhau lúc nào chẳng hay. Không phải vì hết yêu – mà vì không còn cảm thấy được nhìn thấy, được thấu hiểu, được quan tâm như một con người đang sống.
Có thể, điều bạn khao khát nhất lúc này không phải là một món quà đắt tiền, không phải một kỳ nghỉ xa hoa… Mà chỉ đơn giản là một cái ôm thật chặt vào cuối ngày. Là một ánh mắt dịu dàng biết lắng nghe. Là một ai đó chịu ngồi xuống bên bạn và nói:
- “Em không cần mạnh mẽ nữa. Có anh ở đây rồi.”
- “Anh không cần gồng nữa đâu. Em biết anh đang rất mệt.”
Hôn nhân không chết vì một trận cãi vã, mà chết vì sự im lặng kéo dài… giữa hai người từng xem nhau là cả thế giới.

1.5. Can thiệp từ người thứ ba
Người thứ ba không chỉ là người ngoại tình. Đôi khi, đó là mẹ chồng quá xét nét, bạn thân luôn “góp ý”, hay đồng nghiệp luôn gọi lúc nửa đêm. Những can thiệp từ bên ngoài – dù vô tình hay cố ý – đều có thể khiến mối quan hệ vợ chồng lung lay. Hôn nhân vốn đã là một cuộc hành trình đầy thử thách. Nhưng khi có quá nhiều đôi mắt, quá nhiều miệng lưỡi, quá nhiều bàn tay can dự… thì hạnh phúc mong manh ấy càng dễ rạn nứt.
Và rồi, khi cảm xúc bắt đầu lệch hướng, bạn sẽ thấy mình mâu thuẫn đến đau lòng: bạn không muốn phản bội, nhưng lại không ngừng nhớ đến người kia. Bạn không muốn phá vỡ tổ ấm, nhưng trong lòng đã không còn cảm thấy ấm nữa. Có những người rời đi vì… không còn cảm xúc.
Nhưng có những người ở lại, dù chẳng còn cảm xúc nào, chỉ vì con cái, vì trách nhiệm, vì sợ điều tiếng. Đó là lúc trái tim đã trống rỗng, còn hôn nhân thì chỉ tồn tại như một cái vỏ. Bạn không cần một người hoàn hảo, bạn chỉ cần một người ở lại – và biết cách giữ bạn lại, bằng những điều nhỏ bé như một tin nhắn hỏi han, một cái ôm khi bạn mệt mỏi, một ánh mắt biết nói:
- “Anh vẫn đang ở đây với em.”
- “Em là người quan trọng nhất với anh.”
1.6. Không còn dành thời gian cho nhau
Bận bịu – từ khóa quen thuộc trong mọi cuộc hôn nhân hiện đại. Chúng ta bận đi làm, bận lo cho con, bận họp, bận kiếm tiền… rồi quên mất mối quan hệ cần nhất thời gian chính là mối quan hệ vợ chồng. Không còn những buổi tối ngồi kể nhau nghe chuyện hôm nay. Không còn những tin nhắn “anh nhớ em”, “về sớm nhé”. Thay vào đó là “con học chưa?”, “mai nộp tiền gì?”, “anh rửa bát chưa?”… Yêu thương không tự nhiên tồn tại.
Nếu không chăm sóc, tình yêu cũng sẽ chết như một cái cây không được tưới nước. Chúng ta cứ nghĩ còn nhiều thời gian để yêu lại, để hâm nóng… Nhưng thời gian không chờ ai. Đến khi muốn níu, người kia đã chẳng còn thiết tha nữa.

2. Cách để bố mẹ không cãi nhau
Dưới đây là tổng hợp một số cách để bố mẹ không cãi nhau trong thực tế mà bạn có thể thử áp dụng.
2.1. Nói chuyện với bố mẹ khi cả hai đang bình tĩnh
Khi bố mẹ đang cãi nhau, nhiều bạn nhỏ thường rất sợ và chỉ muốn trốn vào phòng. Nhưng sau khi mọi thứ yên hơn, con có thể nhẹ nhàng nói với bố mẹ cảm xúc của mình.
Ví dụ:
- “Con buồn khi thấy bố mẹ cãi nhau.”
- “Con sợ mỗi khi nghe tiếng la lớn.”
- “Con chỉ mong cả nhà vui vẻ thôi.”
Nhiều khi người lớn mải giận nhau mà không để ý con cái đang tổn thương. Một câu nói thật lòng của con có thể khiến bố mẹ suy nghĩ lại và cố gắng kiềm chế hơn trong những lần sau.
Điều quan trọng là nói bằng giọng nhẹ nhàng, không trách móc hay đứng về phía ai.
2.2. Đừng cố bênh một người và ghét người còn lại
Khi bố mẹ cãi nhau, trẻ nhỏ thường thương người đang khóc hoặc đang buồn hơn. Có bạn sẽ giận bố, có bạn sẽ ghét mẹ. Nhưng điều đó dễ làm mọi chuyện căng thẳng hơn.
Thay vì nói:
- “Bố lúc nào cũng sai!”
- “Mẹ làm bố buồn!”
Con có thể nói:
- “Con mong bố mẹ bình tĩnh lại.”
- “Con yêu cả bố lẫn mẹ.”
Khi thấy con buồn và không muốn gia đình chia rẽ, bố mẹ đôi khi sẽ mềm lòng hơn. Điều quan trọng nhất không phải là tìm ai đúng ai sai, mà là giúp mọi người bớt tổn thương.
2.3. Làm không khí trong nhà nhẹ nhàng hơn
Có những lúc bố mẹ cãi nhau vì áp lực công việc, tiền bạc hoặc quá mệt mỏi. Một hành động nhỏ của con đôi khi cũng giúp không khí dịu xuống.
Ví dụ:
- Dọn bàn ăn giúp mẹ.
- Lấy nước cho bố.
- Rủ cả nhà cùng xem phim hoặc ăn trái cây.
- Kể một câu chuyện vui ở trường.
Con không thể giải quyết hết vấn đề của người lớn, nhưng sự đáng yêu và quan tâm của con có thể khiến bố mẹ nhớ rằng gia đình vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp.

2.4. Học cách ngoan ngoãn và tự lập hơn
Nhiều gia đình cãi nhau vì quá áp lực chuyện con cái: học hành, tiền học, việc chăm sóc con. Nếu con biết tự giác hơn, bố mẹ có thể giảm bớt căng thẳng.
Ví dụ:
- Tự học bài mà không để bố mẹ nhắc nhiều.
- Phụ giúp việc nhà.
- Không gây gổ với anh chị em.
- Biết xin lỗi khi làm sai.
Điều này không có nghĩa lỗi là do con. Người lớn vẫn phải chịu trách nhiệm cho việc cãi nhau của họ. Nhưng khi con trưởng thành hơn, gia đình thường cũng đỡ áp lực hơn rất nhiều.
2.5. Ôm bố mẹ hoặc thể hiện tình cảm đúng lúc
Có những lúc một cái ôm của con còn mạnh hơn cả trăm câu nói. Khi bố mẹ vừa cãi nhau xong và đang im lặng, con có thể:
- Ôm mẹ.
- Nắm tay bố.
- Vẽ một bức tranh gia đình.
- Viết mẩu giấy: “Con mong cả nhà luôn vui vẻ.”
Người lớn đôi khi quên mất rằng con cái đang nhìn và cảm nhận mọi thứ. Những hành động nhỏ này giúp bố mẹ nhớ rằng gia đình là điều quan trọng nhất.

2.6. Không la hét hay khóc lóc để bố mẹ dừng cãi nhau
Nhiều bạn nhỏ quá sợ nên khóc thật to hoặc chen vào giữa lúc bố mẹ đang nóng giận. Điều đó có thể khiến mọi chuyện nguy hiểm hơn hoặc làm bố mẹ căng thẳng thêm.
Nếu bố mẹ đang cãi nhau lớn tiếng:
- Con nên giữ bình tĩnh.
- Có thể sang phòng khác.
- Chờ khi mọi người nguôi giận rồi mới nói chuyện.
An toàn của con luôn là điều quan trọng nhất.
2.7. Tâm sự với người lớn đáng tin nếu con quá buồn
Có những gia đình cãi nhau rất nhiều, khiến trẻ nhỏ cảm thấy cô đơn và áp lực. Khi đó, con không nên giữ mọi thứ trong lòng mãi.
Con có thể tâm sự với:
- Ông bà.
- Cô giáo.
- Anh chị lớn.
- Người thân mà con tin tưởng.
Việc chia sẻ không phải là “mách” bố mẹ, mà là để con được an ủi và giúp đỡ. Không đứa trẻ nào nên phải chịu đựng nỗi buồn một mình.
2.8. Hiểu rằng con không phải nguyên nhân khiến bố mẹ cãi nhau
Nhiều bạn nhỏ nghĩ:
- “Chắc tại mình học chưa giỏi.”
- “Nếu mình ngoan hơn thì bố mẹ đã không cãi nhau.”
Nhưng phần lớn chuyện cãi vã của người lớn đến từ áp lực cuộc sống, công việc hoặc cách giao tiếp với nhau. Đó không phải lỗi của con.
Điều con có thể làm là:
- Yêu thương bố mẹ.
- Chăm sóc bản thân thật tốt.
- Giữ tinh thần tích cực.
Một đứa trẻ hạnh phúc và biết yêu thương sẽ luôn là lý do để bố mẹ cố gắng thay đổi.

2.9. Cùng bố mẹ tạo thêm những khoảnh khắc vui vẻ
Gia đình ít cãi nhau hơn khi mọi người có thời gian vui vẻ cùng nhau. Con có thể chủ động tạo ra những khoảnh khắc nhỏ:
- Rủ bố mẹ chơi trò chơi.
- Xin cả nhà đi dạo.
- Ăn cơm cùng nhau.
- Chụp ảnh gia đình.
Những điều đơn giản này giúp mọi người gần gũi hơn và nhớ rằng gia đình không chỉ có mệt mỏi hay áp lực.
2.10. Mong muốn lớn nhất của con đôi khi chính là điều bố mẹ cần nghe
Nhiều bố mẹ nghĩ rằng con còn nhỏ nên không hiểu gì. Nhưng thật ra trẻ em cảm nhận rất rõ sự buồn bã trong gia đình.
Một câu nói đơn giản như:
- “Con chỉ muốn bố mẹ đừng cãi nhau nữa.”
- “Con nhớ những ngày cả nhà vui vẻ.”
Có thể khiến bố mẹ suy nghĩ rất lâu. Đôi khi người lớn không thay đổi ngay lập tức, nhưng tình yêu của con vẫn luôn có sức mạnh đặc biệt để kéo mọi người lại gần nhau hơn.
3. Hậu quả việc bố mẹ cãi nhau mà nhiều người không biết
Trong thực tế tình trạng bố mẹ cãi nhau trước mặt con cái quá thường xuyên sẽ làm con chịu tổn thương về tâm lý. Một số hậu quả cụ thể:
3.1. Tính cách thay đổi
Đó là việc trẻ sẽ trở nên hung hăng hơn, một khi những hình ảnh cãi cọ, mâu thuẫn mà chúng thường xuyên phải chứng kiến sẽ trở nên quen thuộc, hình thành sâu trong trí nhớ của trẻ. Trẻ sẽ cho rằng cãi nhau sẽ là cách để giải quyết vấn đề. Từ đó trẻ em sẽ bắt chước cha mẹ và giải quyết các vấn đề cá nhân của chúng bằng cãi vã và đánh nhau. Hành vi hung hăng này có thể khiến trẻ gặp rắc rối ở trường học hoặc trong một cộng đồng xã hội, ảnh hưởng đến các mối quan hệ bạn bè của trẻ.
3.2. Tổn thương về mặt tình cảm
Khi cha mẹ đánh nhau hoặc tranh cãi trước mặt trẻ, trẻ sẽ cảm thấy mất an toàn, mất lợi ích. Trẻ có thể trở nên cực kỳ buồn bã vì những người mà trẻ yêu thương đang không hòa thuận với nhau. Điều này sẽ dẫn đến trẻ cảm thấy lo lắng, buồn bã, ít nói. Một số trẻ sẽ thu mình lại vì chúng thấy khó thể hiện tình cảm.
3.3. Bắt chước hành vi của người lớn
Hệ quả của việc này có thể trẻ sẽ hình thành các mối quan hệ cá nhân và cách làm người lớn ngay trong chính môi trường chúng sống. Điều này nếu như không uốn nắn và thay đổi môi trường sống thì rất có thể khi lớn lên điều đó có thể xảy ra trong chính cuộc sống của trẻ. Chúng sẽ bắt chước những hành vi của người lớn như đánh con của mình.
Trẻ em rất dễ có vấn đề với lòng tin. Chúng thấy người lớn làm tổn thương lẫn nhau và sẽ tự động tránh xa khỏi những mối quan hệ đó vì sợ bị tổn thương.
3.4. Vấn đề về thể chất
Sự buồn bã về tình cảm thường chuyển thành các vấn đề về thể chất. Chẳng hạn như cha mẹ cãi nhau về tiền nong, trẻ cảm thấy mình vô dụng và trở nên lo lắng. Cảm giác này có thể sẽ được chuyển thành bệnh đau đầυ hoặc đau dạ dày. Khi buồn bã, trẻ không muốn ăn hoặc ngược lại, ăn quá nhiều để đối phó.
Lo lắng sẽ khiến trẻ khó ngủ vào buổi tối mà cứ suy nghĩ mãi về các mâu thuẫn đã xảy ra trong ngày. Các triệu chứng về thể chất sẽ khiến trẻ phải nghỉ học hoặc không tham gia các hoạt động cùng bạn bè.
4. Kết luận
Nếu phải chứng kiến cha mẹ cãi nhau, trong lòng trẻ sẽ chất chứa ấn tượng không tốt, lâu dần hình thành sự phản kháng, nhất là ở tuổi dậy thì, khi trẻ biết khẳng định cái tôi và đòi hỏi sự tôn trọng của người lớn. Đã có những trẻ học hành sa sút, bị trầm cảm… bởi không thoát ra được cảm xύc căng thẳng, buồn chán, sợ hãi thường xuyên khi chứng kiến cảnh bất hoà của cha mẹ.
Những điều trên thực sự sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh cho một số bậc cha mẹ đã và đang có những hành vi ảnh hưởng lớn đến chính đứa con của mình. Hãy cùng nhau nâng niu, bảo vệ con trẻ – những mầm non tương lai của đất nước.
Đăng ký ngay trải nghiệm chương trình 3 buổi miễn phí của chúng tôi về dẫn dắt và đồng hành cùng con: https://sukien.minhtrithanh.com/
Thông tin liên hệ:
📌 Công ty Cổ phần Học viện Minh Trí Thành
🌐 Website: https://chametichcuc.com/
📘 Fanpage: https://www.facebook.com/congtyminhtrithanh/
📘Group cộng đồng: https://www.facebook.com/groups/conguyenthilanhminhtrithanh
🎥 YouTube Cô Lanh: https://www.youtube.com/@NguyenThiLanh
🎥 Youtube Minh Trí Thành: https://www.youtube.com/@minhtrithanhtv
🎵 TikTok: https://www.tiktok.com/@mrslanh
🏢 Trụ sở: Tầng 4, Tòa nhà thương mại Parkview, đường Huyền Quang, Phường Võ Cường, Tỉnh Bắc Ninh
🏢 Chi nhánh Hà Nội: Tầng 4, Tòa nhà N01-T3 khu Ngoại giao đoàn, đường Hoàng Minh Thảo, P. Xuân Đỉnh, TP. Hà Nội
🏢 Văn phòng TP.HCM: Tầng 3, tòa nhà Intan, 97 Nguyễn Văn Trỗi, Phường Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh
☎ Hotline: 091 218 1219 – 092 317 6789
